Archive for tháng 2 2013
Cách duy nhất để bắt đầu một việc là hãy bắt đầu
"Để đến được nơi mình muốn, bạn phải bắt đầu từ chính nơi bạn đang đứng"
- Richard Paul Evans-
Tháng giêng là thời điểm thích hợp cho mọi sự khởi đầu, vì vậy đã bao năm qua tôi đều có thói quen đi khám tổng quát ngay sau khi những ngày Tết vừa chấm dứt. Liên tục hai tuần liền được các bác sĩ nội khoa, bác sĩ phụ khoa và các chuyên gia X - quang thăm khám đủ kiểu, lại còn phải mặc bộ quần áo giấy tôi thấy mình thật giống một mảng thịt cừu to tướng trên một chiếc vỉ nướng tồi tàn.
Sau khi khám xong, tôi thấy an tâm và được an ủi phần nào khi biết mình vẫn còn sống và vẫn có thể đưa ra những quyết định sáng suốt nhằm duy trì cách sống như thế này lâu hơn.
Mặc dù là một phụ nữ vừa mập lại vừa lùn nhưng huyết áp và lượng cholesterol trong máu của tôi thấp, mạch chậm. Tôi luôn sung sức và có khả năng uốn ngược chân lên tận đầu; đây không phải là một bài tập thẩm mỹ, cũng chẳng có ý nghĩa gì lớn lao nhưng nó giúp cơ thể tôi dẻo dai hơn và làm cho bọn trộm cướp phải dè chừng.
Tuy vậy, hầu như suốt năm 1996, trong khi đang nghiền ngẫm viết một cuốn sách mới, tôi đã phải đối mặt với một số vấn đề và chính chúng đã bóp nát sự lạc quan vốn có trong tôi. Tất cả những gì tôi có thể làm là duy trì thói quen viết lách hàng ngày. Những thói quen có lợi cho sức khỏe mà tôi từng theo đuổi dần biến mất. Tôi đã dừng việc đi bộ và bơi lội mỗi ngày. Tôi ăn nhiều kem, thịt heo xông khói và nước sốt mayonnaise. Chế độ dinh dưỡng và tập luyện như thế chẳng mấy chốc biến tôi thành người chẳng ra gì; tôi thờ ở với mọi chuyện, thân thể rệu rã và thường xuyên rơi vào trạng thái tuyệt vọng. Các khớp xương của tôi bắt đầu đau nhức. Ban ngày, mỗi khi xem tivi, tôi đều nhai ngấu nghiến từng vốc lớn món Rolaids. Đối với một nhà văn, tất cả những thứ kể trên đều là những dấu hiệu xuống cấp cả về thể chất, tinh thần và tâm hồn.
Sau buổi tiệc tất niên tại nhà một người bạn, tôi ngủ lại đó để tránh những kẻ say rượu trên đường về và đi ngủ lúc gần 2 giờ sáng. Tôi tỉnh giấc vào lúc 6 giờ sáng, và như thường lệ, tôi vẫn nằm ườn trên giường, nhìn lên trần nhà và suy nghĩ về cuộc sống của mình.
Khi tất cả mọi người đều đã thức giấc, chúng tôi vẫn còn uể oải ngồi quẩn quanh trong phòng khách bên những cốc cà phê.
Một người bạn lên tiếng hỏi : “Đã có ai lên kế hoạch gì cho năm mới chưa?”.
- “Tôi”, tôi bật cười trả lời. “Mỗi tuần tôi sẽ đi bộ 4 ngày, mỗi lần 20 phút, mỗi ngày sẽ ăn 5 khẩu phần trái cây và rau xanh.”
Tuyên bố có phần hơi tẻ nhạt này cũng được mọi người xì xào bàn tán một cách tế nhị. Buổi tranh luận sau đó đã chuyển sang một đề tài thú vị hơn, đó là nên ăn gì cho buổi điểm tâm.
Tôi bắt đầu tháng đầu tiên trong năm của mình bằng thói quen đến phòng mạch bác sĩ. Tôi thật sự thảng thốt khi ngoại hình của mình còn tệ hại hơn những gì tôi đã nghĩ trước đó. Huyết áp và lượng cholesterol của tôi cao ngút trời, và tôi tăng gần 10 ký trong vòng một năm. Thảo nào đầu gối tôi cứ luôn đau nhức. Giờ đây tôi phải mang thêm trọng lượng tương đương với một người nữa, tập trung ở vùng bụng, đùi và mông. Thông tin này không hề làm tôi nản chí hơn, thay vào đó, tôi thật sự tức giận. Không phải tôi nổi giận với bản thân mình, với các bác sĩ hay với nhà xuất bản và những biên tập viên đáng ghét kia _ những người đã khiến cuộc sống của tôi trở nên khốn đốn thế này _ mà chỉ đơn giản là tôi đang nổi giận. Và cơn thịnh nộ ấy đã buộc tôi phải hành động.
Tôi kéo Sally - bác sĩ nội khoa mới của tôi - vào cuộc chiến về những vấn đề không mấy quan trọng của một phụ nữ ở tuổi trung niên như tôi. Tôi nói với cô ấy rằng tôi không cần tư vấn về chế độ dinh dưỡng hay luyện tập gì cả, tôi đã đọc và viết về những vấn đề này bao nhiêu năm qua rồi. Tôi chỉ cần cô ấy giám sát huyết áp và lượng cholesterol của tôi mà thôi, nhưng điều tôi cần hơn cả là những trợ giúp về mặt tinh thần. Sally trẻ hơn tôi rất nhiều, và tôi nghĩ lúc đầu cô ấy bị sốc nặng trước thân thể lõa lồ, quá khổ của một “nữ chiến binh” đang nằm trên bàn khám. Tuy vậy, cô ấy cũng đồng ý mỗi tháng sẽ gặp tôi một lần để kiểm tra sức khỏe cho tôi và để tôi có thể tâm sự những gì tôi muốn. Chẳng bao lâu cô ấy đã trở thành một đồng minh tin cậy nhất của tôi.
Tôi bắt đầu đi bộ mỗi ngày hai vòng, bằng cỡ 1 dặm, gần nơi ở của mình. Thời gian đầu, việc đi bộ trong vòng 20 phút khiến tôi mệt đứt hơi. Cứ mỗi bước đi tôi đều nghe thấy các khớp xương đầu gối kêu lên răng rắc. Thậm chí tôi còn nghe thấy những lời cám dỗ cứ vang lên trong đầu mình, đưa ra hàng ngàn lý do để tôi thôi không đi bộ nữa. Tuy vậy, tôi luôn cố gắng làm ngơ tất cả.
Tôi nấu ăn rất cừ, vì vậy một lượng lớn rau quả mà tôi thêm vào chế độ dinh dưỡng mỗi ngày của mình được chế biến rất hấp dẫn. Tôi chẳng bao giờ cảm thấy thèm món gì vì trước giờ tôi chẳng hề kiêng cữ hay hạn chế ăn bất kỳ món ăn nào. Tôi chỉ thấy đầy hơi. Hệ tiêu hóa của tôi sau nhiều năm dung nạp các loại thức ăn chứa nhiều chất béo, muối và đường, chưa quen với các loại rau quả chứa nhiều chất xơ này nên biểu lộ sự bất bình khiến bụng tôi sôi lên dữ dội. Cũng may là tôi không hút thuốc.
Tuy nhiên, sau vài tuần, những tác dụng phụ này cũng qua đi, và tôi bắt đầu cảm thấy khá hơn. Không phải lúc nào tôi cũng hoàn toàn kiên quyết với bản thân mình. Thỉnh thoảng tôi vẫn ăn ngấu nghiến món kem (có lẫn chút kẹo mềm) và xem ti vi rất nhiều, nhưng nhìn chung tôi cũng duy trì được việc đi bộ và ăn nhiều rau xanh.
Trọng lượng của tôi giảm hẳn sau nhiều tháng, lúc nhanh, lúc chậm. Huyết áp và lượng cholesterol tỏ ra khó trị hơn nhưng sau sáu tháng, mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Đã tám tháng trôi qua. Giờ đây, huyết áp của tôi ở mức bình thường và tôi còn giảm được gần 20 ký. Tôi có thể nhìn thấy bàn chân của mình mà không cần phải khom người, đầu gối của tôi cũng không còn đau nữa. Đối với tôi, việc đi bộ một dặm đường là điều vô cùng đơn giản, và tôi còn có thể say sưa khiêu vũ suốt đêm tại lễ cưới của đứa cháu gái mà hầu như chẳng thấy mệt mỏi hay gặp sự cố gì. Tuy vậy, thỉnh thoảng tôi vẫn còn rơi vào trạng thái phiền muộn khiến tôi mỏi mệt, lãnh đạm, mất ngủ và hoài nghi. Các nhà xuất bản nơi tôi hợp tác vẫn trì trệ như trước, vẫn có những ngày tôi không đi bộ, không ăn rau xanh và viết lách không được liền mạch. Nhưng ở tuổi 52, mọi việc tiến triển rất khả quan.
Với tôi, thế giới xung quanh mới tuyệt làm sao. Tôi cũng hài lòng khi ngắm khuôn mặt của mình trong gương. Tôi thích cảm giác được đi bộ dưới mưa. Tôi mạnh mẽ hơn nhờ vào tình yêu thương và sự hỗ trợ từ phía bạn bè, gia đình và vị bác sĩ – người đã không tiếc thời gian để lắng nghe tôi. Tôi tìm thấy niềm vui từ những điều rất bình dị như nhìn chú mèo cưng của tôi đang rửa mặt cạnh khung cửa sổ ngập nắng, ngắm bông sen cạn màu đỏ rực nở rộ nơi ban công, nhận được điện thoại của người chị gái hoặc chỉ là dành một giờ đồng hồ để uống cà phê cùng một người bạn mới...
Tôi sẽ không bao giờ là một nữ tu – người thật sự thích ăn món đậu hũ hấp và say mê luyện tập. Tôi vẫn luôn thích được nằm đong đưa trên chiếc võng với chú mèo cưng, cùng một quyển sách và một gói bánh Oreos. Có dịp ra khỏi nhà là tôi lại thích đi bộ, và mỗi khi đói bụng, tôi cũng khoái món khoai nướng và uống một ly sữa béo. Tuy đôi lúc tôi vẫn còn cảm giác mệt mỏi nhưng tôi nhận thấy rằng một giấc ngủ ngon, đầu gối không còn đau nhức và một sức sống tràn đầy bao giờ cũng tốt hơn tâm trạng buồn thảm, lờ đờ của tôi một năm về trước.
Kế hoạch cho năm mới của tôi không chỉ đòi hỏi một đích đến rõ ràng mà nó còn là một cuộc hành trình, cũng như bao cuộc hành trình khác, bắt đầu bằng những bước đi sơ khởi. Tôi chẳng có lời khuyên nào dành cho mọi người, không bản đồ chỉ đường, không đơn thuốc, cũng chẳng biết nơi nào tôi sẽ đến hay bằng cách nào tôi sẽ đến đó. Chỉ biết rằng cuộc hành trình này rất đáng thực hiện, mọi phong cảnh trên thế gian này đều đáng để bạn thưởng ngoạn, và cách duy nhất để khởi đầu một cuộc hành trình là hãy bắt đầu ngay, đừng chần chừ.
Sức mạnh của ý chí
![]() |
| Glenn Cunningham (1909 - 1988) |
Ngôi trường nhỏ trong làng được sưởi ấm bằng lò than kiểu xưa, bụng phình tròn vo. Một cậu bé có nhiệm vụ đến sớm, đốt lò sưởi ấm phòng học trước khi thầy giáo và các bạn vào lớp.
Một sáng nọ, khi mọi người tới trường, họ thấy trường bốc cháy. Họ kéo được cậu ra khỏi đám cháy. Họ kéo được cậu ra khỏi đám cháy trong trường hợp ''thập tử nhất sinh''. Phần dưới cơ thể cậu bé bị bỏng nặng. Cậu được đưa đến một bệnh viện gần đó.
Nằm trên giường, cậu bé bị phỏng kinh khiếp nửa tỉnh nửa mê, thoáng nghe bác sĩ nói chuyện với mẹ cậu. Bác sĩ nói với mẹ cậu rằng cậu sẽ chết - đó là điều tốt nhất - vì đám cháy đã huỷ hoại phần dưới cơ thể của cậu.
Nhưng cậu bé không muốn chết. Cậu quyết phải sống và trước sự kinh ngạc của bác sĩ, cậu đã sống. Khi mối nguy hiểm tạm qua đi, cậu bé lại nghe bác sĩ nói phần dưới cơ thể cậu bị tổn hại đến mức lẽ ra chết thì hay hơn bởi vì cậu sẽ là kẻ vô dụng sống một cuộc đời tàn phế.
Một lần nữa, cậu bé dũng cảm quyết định mình không là người tàn phế. Cậu sẽ đi lại được. Nhưng rủi thay, phần cơ thể từ thắt lưng trở xuống không thể vận động, hai chân tong teo và không có sức sống.
Cuối cùng, cậu bé được về nhà. Hằng ngày, mẹ cậu xoa bóp đôi chân nhỏ, nhưng chúng không có cảm giác, không điều khiển được, không làm gì được, tuy nhiên, niềm tin là mình sẽ đi lại được thì vẫn mạnh mẽ như trước.
Khi không nằm trên giường, cậu phải giam mình trên xe lăn. Một buổi sáng trời nắng giáo, mẹ cậu bé đẩy xe lăn ra sân để cậu được hít thở không khí trong lành. Hôm đó, thay vì ngồi yên, cậu phóng mình ra khỏi xe lăn, lết người ra bãi cỏ, hai chân kéo lê theo sau.
Với cách di chuyển đó, cậu bé đến được hàng rào trắng bao quanh khu nhà. Bằng mọi nỗ lực, cậu đu mình đứng lên dựa hàng rào. Sau đó, từ cọc rào này sang rào khác, cậu lê mình đi dọc theo hàng rào, nhủ thầm mình sẽ đi được. Mỗi ngày cậu tập đi như vậy cho tới khi tạo thành một lối đi mòn nhẵn dọc theo hàng rào quanh nhà. Cậu không mong muốn gì hơn là đem lại sức sống cho đôi chân tong teo kia.
Cuối cùng, nhờ bàn tay của mẹ, nhờ ý trí sắt đá, cậu đã tự đứng dậy, rồi đi cà nhắc từng bước, rồi đi một mình rồi sau đó chạy.
Cậu bắt đầu đi bộ đến trường, rồi bắt đầu chạy tới trường,rồi chạy để tận hưởng niềm vui sướng được chạy. Sau này, khi vào đại học, cậu đã tham gia vào đội điền kinh của nhà trường.
Người thanh niên trẻ, người mà không ai nghĩ rằng có thể sống nổi, không bao giờ bước đi được, không bao giờ chạy được - người thanh niên đầy ý chí đó chính là bác sĩ Glenn Cunningham, người chạy nhanh nhất thế giới trong cự ly một dặm.
Sự quyết tâm
Vào năm 1883, một kỹ sư tên là John Roebling nảy ra ý tưởng xây một cây cầu ngoạn mục nối liền New York với Long Island. Tuy nhiên, những chuyên gia về xây dựng cầu trên khắp thế giời nghĩ rằng đây là một điều bất khả thi và nói với Roebling hãy quên ý nghĩ đó đi. Ý tưởng đó không thể trở thành hiện thực được. Nó không thực tế. Nó chưa từng được thực hiện trước đó.
Roebling không thể quên đi hình ảnh về cây cầu trong tâm trí ông. Ông lúc nào cũng nghĩ về nó và sâu thẳm trong trái tim, ông biết ý tưởng ấy có thể thực hiện được. Ông cần phải chia sẻ mong muốn này với một ai đó. Sau nhiều thảo luận và thuyết phục, ông đã thành công trong việc làm cho con trai ông, Washington, một kỹ sư triển vọng, tin rằng thực tế cây cầu có thể xây dựng được.
Lần đầu tiên làm việc cùng nhau, người cha và cậu con trai xây dựng đồ án về cách thức để hiện thực hóa những ý tưởng ban đầu cũng như làm sao để vượt qua những trở ngại. Tràn đầy phấn khích và niềm cảm hứng, cùng với sự hăng say trước một thách thức lớn, họ thuê đội xây dựng và bắt đầu xây cây cầu trong mơ của mình.
Dự án khởi đầu tốt đẹp, nhưng chỉ sau vài tháng tiến hành, một tai nạn thảm khốc trên công trường đã cướp đi sinh mạng của John Roebling. Wasshington bị chấn thương não và do đó không còn có thể đi lại, nói chuyện hay làm gì được nữa.
“Chúng ta đã bảo họ rồi mà.”
“Những kẻ điên và giấc mơ điên khùng của họ.”
“Thật là ngu xuẩn khi theo đuổi những ảo tưởng hoang đường.”
Mọi người đều có những bình luận tiêu cực và cảm thấy rằng dự án nên bị hủy bỏ vì hai cha con Roebling là những người duy nhất biết cách xây cây cầu. Mặc dù bị tàn phế, Washington không bao giờ nản chí, ông vẫn mang khát vọng cháy bỏng là hoàn thành cây cầu và trí óc của ông vẫn rất minh mẫn như trước đây.
Ông đã cố gắng truyền cảm hứng và lòng nhiệt huyết của mình cho một vài người bạn nhưng họ đều nản chí trước nhiệm vụ đặt ra. Nằm trên chiếc giường trong bệnh viện, với ánh mặt trời trào qua những khung cửa sổ, một làn gió nhẹ lùa vào, tách những tấm rèm trắng mỏng manh và trong một lúc, ông có thể nhìn thấy bầu trời và những ngọn cây ở bên ngoài.
Điều đó dường như là một thông điệp muốn nhắn nhủ ông đừng từ bỏ. Đột nhiên, một ý tưởng chợt đến với ông. Tất cả những gì ông có thể làm được là cử động một ngón tay và ông quyết định sẽ tận dụng điều đó. Bằng cách cử động ngón tay, dần dần ông có thể giao tiếp được với vợ bằng một thứ ký hiệu cử chỉ.
Ông dùng ngón tay gõ nhẹ vào cánh tay vợ mình, ra dấu rằng ông muốn bà gọi những người kỹ sư đó một lần nữa. Rồi ông lại dùng chính cách ấy, chạm vào tay vợ ra ký hiệu, để bảo cho những kỹ sư cần phải làm gì. Điều đó dường như thật ngốc nghếch nhưng dự án đã được tiến hành trở lại.
Trong suốt 13 năm, Washington đã “gõ” ra những lời hướng dẫn bằng cách gõ nhẹ vào cách tay vợ ông, cho đến tận khi cây cầu được hoàn thành.
Ngày nay, cây cầu Brooklyn vĩ đại đứng đó trong sự vinh quang, tưởng nhớ đến chiến thắng của một người đàn ông với ý chí bất khuất và sự quyết tâm không chịu đầu hàng nghịch cảnh. Nó cũng là sự tưởng nhớ đến những người kỹ sư và công việc của họ, lòng tin của họ vào một người đàn ông đã bị cả nửa thế giới lúc ấy cho là điên khùng. Cây cầu đứng đó còn là một đài kỷ niệm hữu hình về tình yêu và sự cống hỉến của người vợ suốt 13 năm ròng rã đã kiên nhẫn “giải mã” những thông điệp của người chồng và nói với những kỹ sư rằng họ cần phải làm gì.
Có lẽ, đây là một trong những minh chứng rõ ràng nhất cho thái độ không bao giờ khuất phục đã giúp người ta vượt qua sự tàn phế thân thể và thực hiện được một mục tiêu tưởng như bất khả thi.
Nhiều khi chúng ta gặp phải những khó khăn trong cuộc sống hàng ngày. Nhưng những trở ngại ấy dường như rất nhỏ bé nếu so sánh với những gì mà nhiều người khác cũng đang phải đối mặt. Cây cầu Brooklyn cho chúng ta thấy rằng những mơ ước tưởng như không thể thực hiện được có thể được hiện thực hóa với sự quyết tâm và kiên trì, bất chấp thử thách là gì đi chăng nữa.
![]() |
John Augustus Roebling (1806 - 1869) |
Buổi đi câu nhớ đời
Một chuyên gia hướng dẫn khai phá tiềm năng có nói một câu thế này: "Bạn muốn khai phá tiềm năng ư? Sẽ không ai có thể dẫn lối đưa đường cho bạn đâu!"
Và rồi ông bồi hồi nhớ lại quá khứ. Cha ông tham gia cuộc đại chiến khi ông mới chín tuổi, bạn bè ông ấy là những binh sĩ trong binh đoàn lục quân đóng gần nhà. Họ thường cho ông những vật kỷ niệm trong quân đội mỗi khi ông đem bánh kẹo, tạp chí cho họ mượn hay mời họ về nhà ăn cơm.
Ông kể cho tôi nghe cái ngày mà ông không bao giờ quên được:
Ngày hôm đó, một chú lính bạn của ba tôi nói: “Năm giờ sáng chủ nhật, chú sẽ đưa cháu đi câu cá trên thuyền”. Tôi vui sướng nhảy cẫng lên: “Wow! Tuyệt quá! Từ trước đến giờ cháu vẫn chưa được đến gần một chiếc thuyền câu nào cả, cháu chỉ câu cá trên cầu hoặc tảng đá gần bờ mà thôi. Cháu luôn mơ ước có ngày nào đó, mình có thể câu cá trên thuyền. Mà có thật chú cho cháu đi không đấy? Ôi, cảm ơn chú! Cháu sẽ nói với mẹ thứ bảy tuần sau mời chú đến dùng cơm tối!”.
Tối thứ bảy tôi lên giường mà lòng nôn nao rạo rực. Sợ sáng dậy không kịp chuẩn bị, tôi mang sẵn luôn đôi giày thể thao vào. Suốt đêm, tôi không tài nào ngủ được, cứ nằm tưởng tượng ra những con cá bơi tung tăng dưới biển. Ba giờ sáng chủ nhật, tôi rón rén leo qua cửa sổ phòng ngủ, chuẩn bị mọi thứ cần thiết cho buổi đi câu. Đúng bốn giờ, tôi ngồi bên đường cạnh nhà đợi chú ấy đến. Nhưng chú ấy đã thất hẹn. Đấy là thời khắc đầu tiên trong đời, tôi học được tính tự lập.
Tôi không tủi thân và cũng không hoài nghi sự chân thành của chú, cũng không trở lại giường với tâm trạng buồn bã hay phàn nàn với cả nhà là chú ấy không đến, chú ấy thất hẹn, v.v…Tôi trút hết số tiền trong ống heo ra, gom góp thêm từ nhiều nguồn khác để đủ mua một chiếc thuyền phao. Đó là chiếc thuyền phao cao su khá cũ kỹ tôi đã nhìn thấy từ tuần trước. Hì hục mãi đến gần trưa, chiếc tuyền phao mới được thổi đầy khí, tôi đặt tất cả đồ nghề câu cá vào bên trong rồi đội nó trên đầu, trông giống như người thợ săn thời nguyên thủy. Lênh đênh trên chiếc thuyền phao bé tẹo, tôi tưởng tượng như mình đang đưa đoàn thuyền vĩ đại ra khơi. Tôi câu được ít cá, nhâm nhi nước trái cây đựng trong chiếc bình toong quân dội, khoái chí thấy mình sao mà giống chàng Robinson trên hoang đảo! Đấy là một trong những ngày tuyệt vời nhất trong đời tôi. Từ buổi ấy, tôi đã khám phá ra sức sống mới tiềm ẩn trong mình”.
Chín tuổi, vị chuyên gia này đã học được bài học quý báu: “Điều đầu tiên tôi nhận ra là, có những khoảnh khắc người ta chỉ cần cá cắn câu thôi, là cuộc sống này chẳng còn gì để muộn phiền nữa. Chiều hôm ấy, quả thực, cá đã cắn câu rồi! “Chiến công oanh liệt” đó đã dạy cho tôi bài học, không nên chỉ biết ước ao thôi mà còn phải tìm cách thực hiện mơ ước cho bằng được”.
Giờ đây, ông ngồi ôn lại buổi đi câu nhớ đời ấy, cái ngày ông bị chú binh sĩ kia cho leo cây! Chính trong lúc hụt hẫng, ông đã nhen nhóm lên trong lòng một niềm hy vọng, từ đó lập kế hoạch thực hiện bằng được ước mơ của mình. Ngày ấy, ông không ngồi im gặm nhấm nỗi thất vọng tràn trề, hoặc bỏ về nhà mà than thở: “Hẹn đi câu mà chú ấy lại không đến, thật chẳng ra làm sao!” Trong ông lúc đó như có điều gì thôi thúc: hãy biến khát vọng thành hiện thực, cần tự lực tự cường khơi dậy tiềm năng bản thân.
Muốn khơi dậy tiềm năng bản thân, bạn phải dựa vào sức mình, chỉ có bản thân ta mới thực hiện được khát vọng của chính ta mà thôi. Đừng trông chờ vào người khác, họ có thể thất hẹn với bạn bất cứ lúc nào.
Cuộc đua ôtô đồ chơi
Gilbert mới 8 tuổi và khá nhút nhát. Một buổi học, cô giáo phát cho mỗi học sinh trong lớp mấy miếng gỗ cùng bốn cái bánh xe nhỏ và bảo về đưa tất cả cho cha mình để lắp một chiếc ôtô. Đó không phải là nhiệm vụ dễ dàng với Gilbert. Bố Gilbert đã mất từ lâu, và cậu cũng không có anh chị em.
Thế là mấy miếng gỗ cùng 4 cái bánh xe cứ nằm yên một chỗ trong suốt cả một tuần, cho đến khi mẹ hỏi Gilbert đó là cái gì. Tuy nhiên, mẹ không giỏi lắp ráp, nên mẹ quyết định sẽ đọc to phần hướng dẫn cho Gilbert tự làm. Và Gilbert tự làm thật.
Mất 3 ngày thì những miếng gỗ với bốn cái bánh xe mới trở thành một chiếc xe đua. Hơi lỏng lẻo, nhưng trông rất đẹp (ít nhất là mẹ nói thế). Gilbert chưa bao giờ được sở hữu một chiếc ôtô đồ chơi nên cậu thấy hết sức tự hào về chiếc xe Tia Chớp Xanh - một niềm hạnh phúc vì biết rằng mình đã tự làm được một thứ cho bản thân mình.
Rồi cuộc đua xe ôtô đồ chơi của lớp cũng đến. Với Tia Chớp Xanh trong tay và niềm tự hào trong trái tim, Gilbert ngẩng cao đầu bước vào cuộc thi. Nhưng sự hãnh diện của cậu nhanh chóng trở nên nhỏ bé. Chiếc xe của Gilbert rõ ràng là chiếc duy nhất được tự làm. Những chiếc xe khác hẳn đều là những “công trình” bố-và-con - với nước sơn bóng loáng, những hoạ tiết trang trí cầu kỳ và thậm chí là cả những thiết bị gắn thêm để tăng tốc độ. Một vài cậu bé cười khúc khích khi nhìn xe của Gilbert - chiếc xe đơn giản, trông thiếu hấp dẫn và lảo đảo như sắp bung ra đến nơi. Như thể còn chưa đủ, Gilbert còn là cậu bé duy nhất không có bố đi cùng đến cuộc thi.
Cuối cùng thì cuộc đua cũng bắt đầu. Chiếc xe nào chạy được xa nhất sẽ là người thắng cuộc. Lần lượt từng chiếc xe được “chủ” cho lăn bánh xuống con dốc bằng gỗ, và điểm mà xe dừng lại sẽ được đánh dấu. Cuối cùng chỉ còn xe của Gilbert cùng với chiếc xe “hiện đại” nhất và có vẻ sẽ chạy được xa nhất. Cô giáo chỉ dẫn cho Gilbert và cậu bạn kia cùng cho xe chạy một lúc. Cậu bé Gilbert 8 tuổi rụt rè hỏi cô có thể tạm ngừng cuộc thi một phút để cậu ước một điều được không. Tất nhiên cô giáo đồng ý. Và sau một phút, Gilbert bảo: “Em sẵn sàng rồi ạ”.
Tommy - chủ của chiếc xe “xịn” nhất - cùng với bố đứng bên cạnh, đã cho xe vào đường đua. Gilbert cũng nhấc Tia Chớp Xanh đặt vào vạch xuất phát - với hình ảnh của bố ở trong tim.
Thật bất ngờ, chiếc xe đơn giản của Gilbert lao đi với tốc độ kỳ lạ trong khi cả lớp hò reo. Và cuối cùng, Tia Chớp Xanh chỉ dừng lại trước xe của Tommy có một giây. Tia Chớp Xanh nhận được giải nhì.
Cô giáo lại gần Gilbert và mỉm cười hỏi:
- Em đã ước rằng em chiến thắng, đúng không Gilbert?
Gilbert - với đôi mắt sáng trong veo và nụ cười nhút nhát như mọi khi - trả lời:
- Không ạ, nếu em ước đánh bại bạn khác thì thật không công bằng. Em chỉ ước em sẽ không khóc và không nản lòng nếu như em thua.
Đôi khi trẻ em thông minh hơn chúng ta tưởng rất nhiều. Gilbert đã không ước cho một kết quả tốt, mà ước cho mình có sức mạnh dù kết quả thế nào.
Tiếng đàn cho mẹ
Qua nhiều năm dạy piano, tôi nhận ra rằng trẻ em có nhiều cấp độ năng lực về âm nhạc. Tôi chưa bao giờ hân hạnh có được một học trò thần đồng nào cả, dù cũng có một số học sinh thực sự tài năng.
Tôi có được cái mà tôi gọi là những học viên “được thử thách về âm nhạc”. Robby là một ví dụ. Robby được 11 tuổi khi mẹ cậu bé, một người mẹ độc thân, đưa cậu đến học bài piano đầu tiên. Tôi thích học viên của mình (đặc biệt những bé trai) bắt đầu học ở lứa tuổi sớm hơn, và điều đó tôi cũng có giải thích với Robby. Nhưng Robby nói rằng mẹ em hằng ao ước được nghe em chơi piano. Vì vậy, tôi nhận cậu bé vào lớp.
Qua nhiều tháng, cậu bé thì cần mẫn học bài và cố gắng luyện tập, tôi thì cố gắng nghe và động viên cậu. Cứ cuối mỗi bài học hàng tuần, em lại nói: “Một ngày nào đó mẹ sẽ nghe em đàn”. Nhưng dường như vô vọng. Đơn giản là cậu bé không có năng khiếu bẩm sinh. Tôi chỉ nhìn thấy mẹ cậu bé từ xa khi bà đưa con đến hoặc ngồi chờ con trong chiếc xe hơi cũ kỹ. Bà luôn vẫy tay và mỉm cười nhưng không bao giờ vào nói chuyện với tôi.
Rồi một ngày kia, Robby thôi không đến lớp. Tôi có nghĩ đến việc gọi em, nhưng lại thôi, vì nghĩ rằng em đã quyết định theo đuổi một cái gì khác. Thật sự, tôi cũng mừng vì em nghỉ. Robby là một màn quảng cáo tồi tệ cho khả năng dạy học của tôi!
Vài tuần sau, tôi gửi đến nhà các học trò của mình tờ bướm giới thiệu về buổi biểu diễn sắp tới. Thật ngạc nhiên, Robby hỏi em có thể tham gia biểu diễn không. Tôi trả lời rằng buổi diễn chỉ dành cho những bạn còn đang học, trong khi em đã nghỉ rồi.
Robby nói mẹ em bị bệnh nên không đưa em đến lớp được, nhưng em vẫn tiếp tục luyện tập. Em năn nỉ tôi cho em tham gia. Tôi không hiểu điều gì đã xui khiến tôi đồng ý. Có thể vì sự kiên trì của cậu bé, hoặc có thể vì một cái gì đó trong tôi lên tiếng rằng sẽ ổn cả thôi.
Rồi đêm diễn cũng đến. Khán phòng của trường chật ních những phụ huynh, bạn bè, thân nhân của các em học viên. Tôi xếp Robby ở gần cuối chương trình, trước tiết mục nói lời cám ơn học viên và biểu diễn một bản nhạc kết thúc chương trình của tôi. Tôi sắp xếp thế để nếu Robby có làm hư bột hư đường thì tôi cũng có thể cứu vãn với tiết mục của mình.
Và buổi diễn đã diễn ra khá suôn sẻ. Rồi đến lượt Robby. Cậu bé bước lên sân khấu với bộ quần áo nhàu nhèo và mái tóc giống như cậu mới vừa dùng máy đánh trứng để đánh bung nó lên. Tôi thầm nghĩ sao em không ăn mặc như các học viên khác, sao mẹ em không chịu ít ra là nhắc em chải đầu trước khi đến với buổi tối đặc biệt này.
Tôi ngạc nhiên khi Robby tuyên bố em chọn bản Concerto số 21 của Mozart. Tôi vô cùng bất ngờ với những gì được nghe tiếp theo. Các ngón tay cậu bé lướt nhẹ nhàng và linh hoạt trên phím đàn. Tiếng nhạc đi từ cực nhẹ đến cực mạnh, từ rộn ràng đến sâu lắng. Tôi chưa từng được nghe người nào ở tuổi Robby chơi Mozart tuyệt vời đến vậy. Sau sáu phút rưỡi, em kết thúc bằng một đoạn nhạc mạnh dần lên. Mọi người đứng dậy vỗ tay vang dội.
Ngây ngất và giàn giụa nước mắt, tôi chạy lên sân khấu, ôm chầm lấy Robby trong niềm hạnh phúc. “Tôi chưa bao giờ nghe em chơi tuyệt như vậy! Em làm cách nào thế?”
Qua micro, Robby nói trong xúc động, giọng ngắt quãng: “Cô có nhớ em đã nói mẹ em bị bệnh không? Mẹ em bị ung thư và đã mất sáng ngày hôm qua. Mẹ em bị điếc bẩm sinh, vì vậy tối nay em đã cố gắng đến đây vì nghĩ rằng đây là lần đầu tiên mẹ có thể nghe em chơi đàn. Em đã cố hết sức mình cho điều đấy.”
Cả khán phòng hôm ấy không ai cầm được nước mắt. Khi những người ở Ban Công tác xã hội dẫn Robby về để nhận người đỡ đầu, mắt họ cũng đỏ và đầy xúc động.Tôi thầm nghĩ cuộc đời mình đã giàu hơn biết mấy khi nhận Robby làm học trò.
Vâng, tôi không có học trò thần đồng nào cả, nhưng tối hôm ấy, tôi trở thành học trò thần đồng của Robby. Em đã dạy tôi ý nghĩa của lòng kiên trì, tình yêu và niềm tin vào bản thân hoặc thậm chí đặt cược vào một người khác mà không hiểu tại sao.
Bí mật của một giám đốc
Trong hàng chục năm trời, Jay Thiessens, giám đốc Tập đoàn Máy móc Công Cụ B&J, một doanh nghiệp lãi ít nhất 5 triệu đôla/năm, giấu kín một bí mật - Ông không biết đọc.
Hằng ngày, như mọi doanh nhân khác, ông luôn vội vã, bận rộn, bởi vậy cũng luôn " không đủ thời gian để xem các bản hợp đồng hay đọc thư, gửi email..." Mỗi buổi tối, vợ ông, bà Bonnie lại phải giúp ông xem lại các giấy tờ trong ngày.
Còn các nhiệm vụ khác, ông giao cho một nhóm quản lý đáng tin cậy, nhưng ngay cả những người đó cũng không hề biết rằng Giám đốc của họ hoàn toàn không biết đọc!
"Tôi làm việc cho ông ấy 7 năm rôì mà không hề biết" - Jack Sala kể - "Tôi là Giám đốc điều hành. Ông ấy thường mang những văn bản luật tới chỗ tôi và bảo: "Anh giỏi những vấn đề luật pháp hơn tôi mà!". Tôi đã không biết rằng tôi là ngươì duy nhất đọc chúng".
Rất ít người biết được rằng mong ước lớn nhất của ông Jay là có thể đọc một câu chuyện cổ tích cho cháu mình nghe trước khi chúng ngủ. Nhưng ông cũng không giữ được bí mật này mãi mãi. Năm 56 tuổi, ông Jay mới bắt đầu biết đọc. "Kể từ khi tôi quyết định không giấu giếm nữa, tôi thấy nhẹ nhõm hơn hẳn"
Ông Jay từng được bình chọn là một trong 6 doanh nghiệp thành công nhất nước Mỹ - những doanh nghiệp đã vượt qua thời kỳ khủng hoảng và thành công bất chấp khó khăn. Khi đó cũng không ai biết rằng ông từng bị cô giáo lớp 2 gọi là "ngu ngốc" và kể từ đó, ông trở thành một cậu bé lặng lẽ và đơn độc, luôn ngồi ở góc cuối cùng của lớp.
"Có lẽ các thầy cô phát mệt khi cứ phải thấy mặt tôi nên họ cho tôi lên lớp" - Ông Jay kể lại quá trình làm sao ông có được bằng tốt nghiệp cấp 2 - "Tôi chỉ nhận toàn điểm C,D và F. Chỉ duy nhất một lần tôi có điểm A: Môn thực hành máy móc tự động"
Sau khi tốt nghiệp, ông Jay mở một cửa hàng linh kiện máy móc nhỏ với 200 đôla duy nhất của mình, và chắng bao lâu sau, ông đã thành một trong những doanh nhân thành công lớn.
Ông bù đắp cho việc không biết đọc của mình bằng cách lắng nghe thật nhiều: Nghe đài, TV và nghe những người khác nói chuyện. Ông phát triển kỹ năng lắng nghe tập trung nên rất ít khi quên. Và tuy không biết chữ, nhưng khả năng tính toan và hình học của ông lại cực kỳ đáng nể.
Nhưng cuối cùng ông cũng thú thật trước tất cả mọi người, khi đó giọng ông run lên và ông nghĩ rằng mình sẽ bị cười nhạo. Nhưng trái lại, tất cả mọi người đều động viên và tôn trọng ông. Nhờ sự khuyến khích đó, ông Jay tự tin tìm một giáo viên dạy ông đọc 5 ngày/ tuần, mỗi ngày một giờ đồng hồ.
Bây giờ thì ông Jay đã đọc được rất nhiều sách. Ông cũng gửi nhận emails hằng ngày, dù bà Bonnie vẫn phải giúp ông soan thư gửi qua bưu điện vì ông quá bận. Nhưng mỗi lần nhắc đến quá khứ, ông không còn xấu hổ nữa mà hy vọng rằng câu chuyện của mình sẽ động viên mọi người, rằng mỗi người đều có điểm yếu và nếu bạn thật sự nỗ lực, bạn sẽ vượt qua được.
"Chẳng có gì xấu hổ trong việc bạn kém hơn mọi người về một kỹ năng nào đó, dù là một kỹ năng cơ bản" - Ông Jay nói - "Bạn chỉ phải xấu hổ nếu bạn cứ ngồi yên mà chẳng tìm cách nào để khắc phục điều đó".
Vươn tới những vì sao
Mẹ! Con sẽ đăng ký chương trình trao đổi học sinh, con sẽ học ở nước ngoài trong 6 tuần!
Mẹ tôi suýt đánh rơi đĩa khi nghe em gái tôi nói như vậy.
- Bạn con Heather cũng tới Đức năn ngoái. Bạn ấy học được rất nhiều thứ - Nó nói thêm.
- Jeanne - mẹ thở dài - Như thế tốn đến hàng nghìn đô la! Cả hai chị em đều còn đang đi học, mẹ phải làm đến ba nơi một ngày...
Jeanne in lặng, mặt buồn thiu. Nhưng tối hôm ấy, tôi vẫn thấy Jeanne điền vào mẫu đơn đăng ký. Cô bé không để ai, kể cả mẹ, làm mình mất tinh thần.
Tôi úp mặt xuống gối giả vờ như không nhìn thấy Jeanne đang viết đơn, thầm mong nó sẽ không quá thất vọng khi biết rằng thật sự mẹ không có tiền để cho nó đi.
Vài tuần sau, ban tổ chức chương trình trao đổi học sinh gửi cho Jeanne một bản đăng ký dài hơn. Lần này tôi ngó hẳn vào những dòng chữ thông báo, và thấy: "Tổng chi phí là 2750 đô la, bao gồm tiền vé máy bay, nơi ăn ở, bảo hiểm và các hoạt động hỗ trợ khác."
Gần 3000 đô la! thật là một điều không tưởng! Mẹ tôi đọc qua, không nói gì, quăng bản đăng ký sang một bên, tiếp tục nấu bếp.
Vài ngày sau, tôi nghe Jeanne kể rằng nó đã điền vào bản đăng ký thứ hai và gửi đi. Tim tôi nhói lên.
- Jeanne, mẹ đã nói là mẹ không đủ tiền. Hay là đợi đến khi tốt nghiệp đại học.
- Không, em cứ đăng ký! Làm sao em biết mình có được đi không nếu như không thử!
Một tuần sau, mẹ tôi nhận được một cú điện thoại từ New York.
Bà Lorenz, chúng tôi có nhận được đơn đăng ký của cháu Jeanne. Nhưng không kèm theo các chi phí...
Mẹ tôi giải thích rằng gia đình chúng tôi không đủ khả năng cho Jeanne tham gia.
Hai tuần sau, người ta lại gọi điện. Họ nói rằng họ rất ấn tượng với bản đăng ký và thành tích học tập của Jeanne ở trường.
- Chúng tôi tin rằng cháu Jeanne sẽ học được rất nhiều điều nếu tham gia chương trình - người đó nói - Chúng tôi còn có một số học bổng. Liệu gia đình có thể chi trả được bao nhiêu?
Mẹ tôi thở dài, tất cả tiền dành dụm của gia đình tôi chỉ là 300 đô la. Thế rồi họ chấp nhận tài trợ cho Jeanne số còn lại.
Vừa đặt điện thoại xuống, mẹ giục tôi làm một băng rôn lớn với dòng chữ "Lên đường may mắn nhé, Jeanne!" dán ngay ở cửa ra vào. Khi đi học về Jeanne reo lên như một đứa trẻ, rồi òa khóc và ôm lấy mẹ!
Đến bây giờ, mỗi khi nhìn Jeanne lúc này đã tốt nghiệp đại học Mỹ thuật và là một giáo viên, tôi lại nhớ đến niềm tin của một cô bé 16 tuổi, và tin rằng với niềm tin đó, rồi cô bé sẽ còn đạt được nhiều điều khác nữa trong cuộc sống. Dù thế nào đi nữa bạn cũng phải với tay về phía những vì sao. Và cho dù bạn không đem được chúng xuống, thì bạn vẫn có thể sẽ nằm trong giải thiên hà.
Những bài học tôi học được từ trò chơi ghép hình
- Đừng cố quá mức. Nếu những thứ gì đó là hợp với nhau, chúng sẽ khớp với nhau một cách tự nhiên.
- Nếu mọi thứ rối tung và không như ý bạn muốn, hãy nghĩ ngơi một chút. Mọi điều trông sẽ rất khác khi bạn quay trở lại và tập trung hơn.
- Hãy luôn nhìn vào bức tranh toàn cảnh. Chỉ chú ý đến những mảnh nhỏ sẽ làm bạn lúng túng và không làm được gì.
- Sự kiên nhẫn luôn có ích. Mỗi bức ghép hình bao giờ cũng được hình thành từ những mảnh nhỏ một, và cần có thời gian.
- Sự đa dạng chính là gia vị của cuộc sống. Chính những màu sắc và hình thù khác nhau làm bức ghép hình trở nên thú vị, cũng như những người có tính cách khác nhau làm cho cuộc sống trở nên đáng yêu.
- Đừng ngại thử những sự kết hợp khác nhau, Đôi khi, có hai miếng ghép hình tưởng như không thể đứng cạnh nhau lại khớp với nhau một cách kỳ lạ.
- Hãy dành thời gian để tận hưởng niềm vui của cả những thành công bé nhỏ, như khi bạn treo bức ghép hình lên tường và ngắm nó.
- Mọi điều đáng làm đều cần thời gian và sự nỗ lực. Một bức ghép hình đẹp không thể vội vàng mà làm xong được.
Hoa học trò
Món quà đặc biệt
Sean là một cậu bé gầy gò khoảng 8 tuổi. Lần đầu tiên tôi gặp Sean là một ngày mùa hè ở công viên gần nhà, khi cậu bé đội chiếc mũ thể thao, mặc quần cộc rộng thùng thình, mang theo chiếc túi to đùng với những cây gậy và bóng chơi golf. Khi cậu bé bỏ mũ tôi thấy đầu cậu trọc lốc, không hề có sợi tóc nào. Và Sean cũng nhỏ hơn nhiều so với những đứa trẻ cùng tuổi. Nhưng dường như lúc nào cậu cũng cười. Cười với bạn bè, với tôi, với những người dừng lại xem bọn trẻ chơi golf.
Thỉnh thoảng tôi cũng chơi với Sean. Sean kể rằng cậu chơi rất nhiều môn thể thao, nhưng thích nhất là đánh golf, vì môn này không phải chạy nhiều và cậu không bị mệt đến mức phải bỏ cuộc trước các bạn.
Gần một năm trôi qua, tôi không còn gặp Sean và các bạn của cậu ở công viên nữa. Tôi nghe nói ung thư đã khiến cậu bé phải nhập viện dài hạn. Tuy nhiên có lần tôi gặp hai trong số những cậu nhỏ ngày trước chơi cùng với Sean trên đường, chúng nói rằng chắc chắn Sean sẽ khỏi và chơi golf tiếp. Những lời nói của bọn trẻ làm tôi yên tâm hơn. Và đúng như vậy thật, khoảng một tháng sau tôi thấy Sean cùng đám bạn đến công viên. Tôi để ý thấy rằng một cậu bé khác phải bê túi cho Sean. Sean xanh xao nhiều hơn, nhưng cậu bé vẫn tươi cười với các bạn: "Các cậu cẩn thận đấy, hôm nay tớ may mắn cực kỳ!"
Nói là như vậy, nhưng tôi thấy hôm đó Sean rất yếu. Cậu ấy cố gắng hết sức nhưng không đánh nổi quả bóng. Các bạn của cậu bé dường như cũng không chơi hết sức.
Cho đến khi kết thúc buổi chiều, Sean ra sức đánh một quả bóng thật mạnh. Tôi cũng không hiểu gì nhiều về môn đánh golf nhưng hình như đó là lượt cuối cùng của Sean. Quả bóng bay vù lên và... biến mất sau bụi cây. Một cậu bạn giúp Sean đi ra sau bụi cây để tìm. Lúc này việc đi lại với Sean không pải là dễ dàng nữa. Tôi thấy Sean cứ đi vài bước là lại dừng lại nghỉ, thở không ra hơi, nhưng vẫn chăm chú tìm quả bóng.
Khi tôi chạy vòng ra sau mấy bụi cây lớn, tôi nhìn thấy một cậu bạn của Sean đã tìm thấy quả bóng. Cậu bé nhìn quanh, nhàng thả nó vào cái lỗ. Rồi cậu bé lại chạy đi, giả vờ tìm quanh quẩn. Khi thấy tôi đang nhìn, cậu bé nháy mắt và cười toe toét.
Khi Sean đi ra sau bụi cây, cậu bé có vẻ thất vọng vì nghĩ mình đã đánh mất quả bóng. Rồi cậu nhòm vào cái lỗ. Một nụ cười làm sáng bừng khuôn mặt xanh xao!
Sean! Cậu đã đánh quả bóng vào lỗ rồi! - Một cậu bé khác reo lên.
Và tất cả các cậu bé đều tỏ vẻ vui mừng hết sức và chúc mừng Sean. Nhưng đó là khi tôi học được rằng thể thao có ý nghĩa gì. Thể thao không phải là việc bạn được bao nhiêu điểm hau bạn đã thắng bao nhiêu lần. Mà nó là việc quan tâm đến những người đồng đội của mình và tận hưởng thời gian mà tất cả chia sẻ cùng nhau.
Hoa học trò
Đường đua của niềm tin
"Nỗ lực là cam kết thực hiện công việc đó đến cùng và không từ bỏ"
Howard Cate
Thủ đô Mexico một buổi tối mùa đông năm 1968. Đồng hồ chỉ bảy giờ kém mười phút. Vận động viên John Stephen Akhwari người Tanzania tập tễnh kết thúc những mét cuối cùng của đường đua thế vận hội Olympic với một chân bị băng bó. Anh là người về đích cuối cùng trong cuộc đưa marathon năm ấy.
Những người chiến thắng cuộc thi đã nhận huy chương và lễ trao giải cũng đã kết thúc. Vì thế sân vân động hầu như vắng ngắt khi Akhwari, với vết thương ở chân đang rướm máu, cố gắng chạy những vòng cuối cùng để về đích. Chỉ có Bud Greenspan, nhà làm phim tài liệu nổi tiếng là còn tại đó, đang ngạc nhiên nhìn anh từ xa chạy tới. Bud bước tới chỗ Akhwari đang thở dốc và hỏi tại sao anh lại cố vất vả chạy về đích như thế khi cuộc đua đã kết thúc tà lâu và chẳng còn khán giả nào trên sân nữa.
Akhwari trả lời bằng giọng nói hụt hơi: "Tôi rất hạnh phúc vì đã hoàn thành chặng đua với cố gắng hết mình. Tôi được đất nước gửi đi chín ngàn dặm đến đây không chỉ để bắt đầu cuộc đua mà là để hoàn thành cuộc đua."
==..==
John Stephen Akhwari sinh năm 1968 tại Tanzania (Một nước ở phía đông Châu Phi). Ông là một vận đông viên marathon, và đã đại diện cho đất nước mình tham gia Thế vận hội mùa hè 1968 được tổ chức tại Mexico.
Sự đấu tranh
Đôi khi sự đấu tranh là những gì chúng ta cần trong cuộc sống.
Nếu cuộc sống để chúng ta đi qua thật suôn sẻ, chúng ta sẽ chẳng mạnh mẽ như chúng ta có thể đâu... Bạn hãy nghĩ mà xem:
Bạn cần sức mạnh và cuộc sống đặt ra những khó khăn để bạn vượt qua.
Bạn cần sự thông minh và cuộc sống đặt ra những vấn đề cho bạn giải quyết.
Bạn cần thành công, cuộc sống cho bạn một bộ não và đôi tay để làm việc.
Bạn cần sự can đảm và cuộc sống đặt ra thử thách để bạn vượt qua.
Bạn cần sự yêu thương và cuộc sống đưa những người khó khăn đến cho bạn giúp đỡ.
Bạn cần sự ưu ái và cuộc sống cho bạn cơ hội.
Bạn biết không, cuộc sống không cho bạn bất cả những gì bạn muốn nhưng cuộc sống cho bạn tất cả những gì bạn cần!
Hoa học trò
Chỉ một phút thôi
Một hôm nhà giáo dục nổi tiếng Benjamin nhận được cú điện thoại của một anh chàng nọ xin được chỉ giáo. Suy nghĩ giây lát, ông đưa ra thời gian và địa điểm để gặp chàng trai mang khát vọng thành công và tinh thần cầu tiến ấy.
Chàng trai tìm đến như đã hẹn, thấy phòng của Benjamin mở nên anh bước luôn vào. Cảnh tượng trước mắt khiến anh chàng bị choáng: Phòng Benjamin hết sức bừa bộn mọi thứ cứ rối tung cả lên nhìn hoa cả mắt.
Anh chưa kịp nói câu nào thì Benjamin đã lên tiếng chào niền nở. Ông cười chữa thẹn: "Anh thấy phòng bừa bộn quá phải không? Phiền anh ở ngoài chờ một chút né, tôi dọn dẹp sơ qua rồi anh hẵng vào!" Vừa nói ông vừa hấp tấp khép của lại.
Chưa tới một phút, cửa phòng lại mở ra, Benjamin vui vẻ mời chàng trai vào. Anh chàng lại choáng... lần hai: Trước mặt là căn phòng rất sạch sẽ tinh tươm, trên bàn có hai ly rượu vang vừa mới rót.
Benjamin đưa rượu mời khác: "Cạn ly!" Rôi không để anh nói thêm câu nào, ông nói ngay: "Giờ thì anh có thể đi rồi đó".
Chàng trai cầm ly rượu trên tay còn đương ngơ ngác lúng túng nói: "Nhưng,nhưng tôi còn chưa thỉnh giáo ông...!"
"Thế này còn chưa đủ sao!" Benjamin mỉm cười nhìn quyanh một lượt, đoạn xuống giọng: "Anh bước vào phòng đã hơn một phút rồi đó!"
"Một phút... một phút...!" Chàng trai lẩm bẩm, nhíu mày nhăn chán suy nghĩ. Bỗng anh reo lên: "Tôi hiểu rồi! Ngài đã cho tôi thấy trong vòng một phút con người có thể làm được nhiều việc, thay đổi được nhiều thứ!"
Benjamin vui vẻ cười to!
Suối nguồn cuộc sống
Dám mạo hiểm
Có hai hạt mầm nằm cạnh nhau trên một mảnh đất màu mỡ.
Hạt mầm thứ nhất nói: "Tôi muốn lớn lên. Tôi muốn bén rễ sâu xuống lòng đất và đâm chồi nảy lộc xuyên qua lớp đất cứng phía trên... Tôi muốn nở ra những cánh hoa dịu dàng như dấu hiệu chào đón mùa xuân... Tôi muốn cảm nhận sự ấm áp của ánh mặt trời tỏa trên gương mặt tôi và thưởng thức những giọt sương mai đọng trên những cánh hoa của tôi." Và rồi hạt mầm mọc lên.
Hạt mầm thứ hai bảo: "Tôi sợ lắm. Nếu bén những nhánh rễ vào lòng đất sâu bên dưới, tôi không biết sẽ gặp phải điều gì ở nơi tối tăm đó. Nếu tôi xuyên qua lớp đất cứng phía trên, có thể tôi sẽ làm hỏng những chồi non mỏng manh của mình. Và giả như những chồi non của tôi có mọc lên, đám ốc sên sẽ kéo đến và nuốt ngay lấy chúng. Một ngày nào đó, nếu những bông hoa của tôi có thể nở ra được thì bọn trẻ con cũng sẽ vặt lấy. Không, tốt hơn hết là tôi nên nằm ở đây cho đến khi cảm thấy thật an toàn đã." Và rồi hạt mầm chờ đợi.
Một buổi sáng mùa xuân, một chú gà đi loanh quanh đào bới tìm thức ăn, thấy hạt mầm lạc lõng ấy bèn mổ ngay lập tức.
Bạn thấy đấy, những ai không dám chấp nhận mạo hiểm và vươn lên sẽ bị cuộc sống nhấn chìm.
- Patty Hansen
Khi ẩn náu trong sự an toàn, chúng ta sẽ tạo nên một thế giới đầy những bất an.
- Dag Hammarskjold-
Con cò quăm màu đỏ - The Scarlet ibis
Dựa theo truyện ngắn The Scarlet ibis của tác giả người Mỹ Jame Hurst. Truyện do một tác giả Việt Nam phóng tác (Ms.letter), Một câu chuyện buồn, nhưng đó là thực tế cuộc sống, không phải lúc nào cũng là màu hồng. Con cò quăm là biểu tượng cho sự vô tình trong cuộc sống, nhìn vào nó không phải để ta bi quan đi mà nó nhắc nhỏ chúng ta: Phải thay đổi, hãy cố gắng đừng giống nó, hãy trân trọng và biết ơn cuộc sống hơn!
















